
Hai đô thị (TP.HCM và TP. Thủ Đức) như một cặp song sinh cho thấy đô thị phía Tây đang có xu hướng chậm lại trong tiến trình phát triển, trong khi đô thị phía Đông đang tăng tốc mạnh mẽ. Sông Sài Gòn cùng các cấu trúc cảnh quan liên kết (bán đảo Thanh Đa và khu vực Thủ Thiêm) có thể được diễn giải như một “khoảng trống đô thị” (urban void). Khoảng trống này đóng vai trò như một bản lề không gian và là hình thái cảnh quan chủ đạo, giữ chức năng neo và định hình cấu trúc cho hai đô thị, nhằm đảm bảo khả năng thích ứng trước áp lực gia tăng dân số và biến đổi khí hậu nóng hơn vào các mốc 2050 và 2100.
